Ông già Lâm

Nick Faldo: Golfer vĩ đại trên lằn ranh tốt – xấu

Huyền thoại ba lần vô địch Masters để lại sự nghiệp vinh quang nhưng không kém phần tranh cãi, thậm chí là một trong những nhân vật được bàn luận nhiều nhất trong lịch sử môn golf.

Nếu phải chọn ra nhân vật phản diện nhất làng golf những năm cuối thế kỷ 20 và đầu thế kỷ 21, Nick Faldo là một trong những cái tên hàng đầu. Có quá nhiều giai thoại về lối hành xử lập dị, gây khó chịu cho các đồng nghiệp, thậm chí là đồng đội của huyền thoại từng giành sáu major trong sự nghiệp thi đấu.

Sandy Lyle, từng đánh cặp cùng Nick Faldo tại Ryder Cup, nhận xét: “Tôi xem như chưa bao giờ quen Nick. Ông ấy bước qua tôi và không bao giờ thèm đoái hoài gì. Một câu chào hỏi cũng không”.

Một đồng đội khác của Faldo tại Ryder Cup, David Gilford, dành cho hiệp sĩ nước Anh những lời lẽ khắc nghiệt không kém: “Ông ấy không muốn nói chuyện với tôi và ngược lại. Nick muốn tôi làm nhiều thứ để ông ấy dễ dàng thực hiện cú đánh quyết định. Nick có tài thật, nhưng trên phương diện đối nhân xử thế, tôi chưa bao giờ đánh giá cao con người đó”.

Là đôi được đánh giá cao tại giải năm 1991, nhưng Faldo và Gilford thất bại 7&6 trước cặp Azinger – O’Meara của Mỹ. Đến bây giờ, đó vẫn là trận thua đậm nhất ở thể thức foursome trong lịch sử Ryder Cup.

Sự cô độc là một trong những yếu tố tạo nên sự vĩ đại của Sir Nick Faldo.

Các đối thủ của Nick Faldo cũng không thể chịu nổi ông. Tom Lehman là một trong số những người đem uất ức lên mặt báo. “Ông ta lẩm bẩm  điều gì đó, rồi chỉ tay ra lệnh cho tôi. Thái độ đó như kiểu: Nhặt quả bóng lên và cho vào túi đi, thằng ngu”, cựu vô địch The Open nói sau trận đấu với Nick Faldo tại Ryder Cup 1995.

Không phải Faldo không biết thiên hạ nghĩ gì về ông. Nhưng ông mặc kệ. “Mục đích khi ra sân của tôi không phải là kết bạn, mà là chiến thắng. Một số người cố gắng tạo ra các quan hệ xã giao khi tập luyện và đánh giải, số còn lại chăm chỉ trên sân tập và tập trung vào trận đấu. Tôi không muốn làm loại người thứ nhất”, golfer vĩ đại của Vương quốc Anh chia sẻ.

Suy nghĩ và hành xử của Nick Faldo dường như đi ngược lại bản chất của golf – môn thể thao quý tộc, đòi hỏi lối cư xử đúng mực và lịch lãm từ người chơi. Tham gia một môn thể thao như vậy, các VĐV thường không muốn có một bất hòa nào. Nhưng với Faldo, ông dường như không bận tâm đến điều đó. Từ đồng đội, đối thủ, phóng viên lẫn cộng sự, ông đều từng làm tổn thương họ.

Sự phũ phàng của Faldo đạt đến đỉnh điểm, khi ông sa thải HLV David Leadbetter chỉ qua một bức thư vào năm 1998. Hai người được cho là không nói chuyện kể từ đó đến nay. Leadbetter chính là người giúp Faldo có cú swing vào diện kinh điển của làng golf – vũ khí lợi hại đưa ông đến sáu danh hiệu major (chia đều cho hai giải Masters và The Open). Leadbetter, về sau, nhận xét: “Ông ấy không phải người bình thường. Faldo không muốn có thêm bạn, ông ấy rất ít khi gọi người khác bằng tên và rất khó gần. Nhưng tôi không nghĩ sự cô độc ảnh hưởng đến Faldo. Để giành những danh hiệu lớn, bạn không nên là người bình thường”. Suy nghĩ này gần giống với Tom Walkinshaw, cố huyền thoại ở môn đua xe Công thức 1: ”Muốn trở nên vĩ đại, bạn cần là một tên khốn hoàn hảo khi thi đấu”.

Nick Faldo: Golfer vĩ đại trên lằn ranh tốt – xấu

Nick Faldo: Golfer vĩ đại trên lằn ranh tốt - xấu

Huyền thoại ba lần vô địch Masters để lại sự nghiệp vinh quang nhưng không kém phần tranh cãi, thậm chí là một trong những nhân vật được bàn luận 

Đặt bàn/Gọi ship
Chỉ đường